25 thg 11, 2008

Bạn học được gì từ chiến dịch tranh cử của Obama?

Al Ries; Nam Khánh dịch từ Advertising Age
Nguồn: BWP

Ngày 4/11/2008 sẽ đi vào lịch sử như một ngày trọng đại nhất đối với ngành tiếp thị.
Hãy thử hình dung về chân dung vị tân tổng thống. Một nhân vật không mấy nổi tiếng. Trẻ hơn đối thủ của mình. Người da đen. Cái tên thì khó nghe và không mấy ấn tượng. Và hãy thử hình dung về đối thủ đầu tiên của người đàn ông da đen này: một quý bà nổi tiếng của nước Mỹ và là phu nhân của một vị tổng thống hào hoa, phong nhã nhất trong lịch sử. Và đối thủ thứ hai của ông cũng là một nhân vật nổi tiếng với bề dày thành tích đáng nể, một vị thượng nghị sĩ đáng kính.

Vậy nhưng, những điều này xem ra chẳng có gì ghê gớm vì Barack Obama đã có một chiến lược quảng bá hiệu nghiệm hơn các đối thủ của mình. Chiến lược “Thay đổi”.

Joseph Goebbels, Bộ trưởng Bộ Thông Tin Tuyên Truyền dưới chế độ độc tài phát xít Đức Quốc Xã của Hitler từng là người chủ trương thuyết “đại dối trá” với tuyên bố: "Nếu bạn đưa ra một lời dối trá khủng khiếp và cứ nhắc đi nhắc lại hoài hoài thì dân chúng cũng sẽ tin.”

Đối lập với chiến lược dối trá này là tư duy “đại trung thực”. "Nếu bạn thường xuyên nói những lời trung thực và cứ lặp đi lặp lại như vậy thì sự trung thực đó sẽ được tích lũy và tạo ra tinh hoa của sự xác thực.

Sự thất bại của giải pháp Clinton

Hillary Clinton đã sử dụng những từ ngữ như thế nào? Đầu tiên, phu nhân của cựu tổng thống Mỹ Bill Clinton sử dụng từ “kinh nghiệm” (Experience). Khi nhận thấy sự tiến triển trong chiến dịch bầu cử của ông Obama, bà chuyển sang "Đếm ngược để thay đổi” (Countdown to change). Sau đó, bà chuyển sang "Giải pháp cho nước Mỹ” (Solutions for country).
Và giờ đây, từ ngữ nào đang song hành với bà Clinton ? Tôi chẳng biết được, liệu bạn có biết chăng?
Và đây là John McCain. Ngày 26/10, một câu chuyện trang bìa trên tờ The New York Times có tên gọi “Điều làm nên một ứng cử viên” (The Making [and Remaking and Remaking] of the Candidate). Độc giả có thể nhìn thấy một loạt danh hiệu đi kèm dưới chân dung ứng cử viên: “Đảng viên đảng bảo thủ. Người phá cách. Anh hùng. Thẳng thắn. Người chỉ huy. Người hòa giải giữa hai đảng phái. Một nhà lãnh đạo kinh nghiệm. Một người yêu nước." Tựa phụ đi kèm: "Khi không thể làm nên một câu chuyện, liệu chiến dịch tranh cử đó có đẩy nhân vật chính của mình vào thế nguy hiểm?"

Trên thực tế, McCain đã đưa ra câu slogan, "Tổ quốc là trước hết” (Country first), nhưng điều này xem ra đã quá muộn trong chiến dịch và đó chỉ là slogan có chút ít liên quan đến những cử tri thông thường.

Nói chung, xét về mặt chiến thuật, cả bà Clinton lẫn ôn McCain đều tập trung vào thông điệp: “Tôi có thể làm thay đổi nước Mỹ hơn đối thủ của mình”.

Tuy nhiên, từ “làm thay đổi hơn” ở đây không hiệu lực trong lĩnh vực tiếp thị. Chỉ có một thứ có thể có hiệu lực trong tiếp thị - đó là sự “khác biệt”. Chỉ khi khác biệt, bạn mới có thể giành trước được ý niệm chung trong tư duy của người tiêu dùng, và bởi thế mà các đối thủ của bạn không thể nào chiếm giữ được điều bạn đã có.

Slogan tốt nhất – The untimate slogan (Bắt chước câu slogan của BMW – The Ultimate Driving Machine – ND)

Thử xem từ “driving” (lái) đã mang lại những gì cho BMW. Có chiếc xe nào thú vị hơn so với những chiếc BMW? Có thể cũng có chiếc xe nào đó thú vị hơn, nhưng điều đó cũng chẳng có gì quan trọng. BMW đã chiếm giữ trước từ "driving" trong tâm khảm khách hàng (Khái niệm mạnh nhất trong tiếp thị - đó là sở hữu một từ trong ký ức của khách hàng tương lai – ND bổ sung thêm).

Một điều đáng buồn là chỉ có một số thương hiệu có thể sở hữu một từ in đậm vào tâm trí khách hàng và phần lớn các thương hiệu lại không sử dụng từ ngữ cho câu slogan. Mercedes-Benz sở hữu từ “prestige” (Uy tín), nhưng không sử dụng từ ngữ cho slogan. Toyota sở hữu từ “reliability” (Sự tin cậy), và cũng không dùng từ ngữ cho slogan. Coca-Cola sở hữu từ “the real thing” (Thức uống chính hiệu) mà không dùng cho slogan. Pepsi-Cola cũng vậy khi sở hữu từ “thế hệ Pepsi” (The Pepsi Generation).
Nhiều thương hiệu đã đi theo mô hình của Pepsi. Mỗi một khi bổ nhiệm một Giám đốc tiếp thị mới (CMO) hoặc sử dụng dịch vụ của một hãng quảng cáo mới, họ thường thay đổi câu slogan của mình. Kể từ 1975, BMW chỉ sử dụng một câu slogan: “The ultimate driving machine” (Cỗ máy tốt nhất). Cũng kể từ 1975, Pepsi-Cola đã sử dụng nhiều câu slogan khác nhau:

1975: "For those who think young."

1978: "Have a Pepsi day."

1980: "Catch that Pepsi spirit."

1982: "Pepsi's got your taste for life."

1983: "Pepsi now."

1984: "The choice of a new generation."

1989: "A generation ahead."

1990: "Pepsi: The choice of a new generation."

1992: "Gotta have it."

1993: "Be young. Have fun. Drink Pepsi."

1995: "Nothing else is a Pepsi."

2002: "Generation next."

2003: "Think young. Drink young."

2004: "It's the cola."

Ba mươi ba năm đã trôi qua khi chiến dịch “Ultimate driving machine” bắt đầu khởi động, BMW đã trở thành nhãn hàng xe hơi xếp hạng thứ 11 về mảng xe châu Âu nhập khẩu bán tốt nhất tại thị trường Hoa Kỳ. Và bây giờ, hãng này đã chiếm vị trí số 1 tại đất nước nhiều màu gia này.

Cũng ba mươi ba năm đã trôi qua, Pepsi-Cola được xếp hạng thứ hai về thức uống bán chạy tại thị trường Mỹ. Giờ đây, với rất nhiều câu slogan quảng cáo sản phẩm, nó vẫn chỉ là loại thức uống xếp vị trí số 2.

Trung bình, một câu slogan quảng cáo của Pepsi-Cola chỉ kéo dài 2 năm 2 tháng. Và chu kỳ làm việc của một CMO cũng chỉ kéo dài ngần đó thời gian. Trung bình, một chiến dịch quảng cáo của hãng này trên tờ BusinessWeek cũng chỉ kéo dài hai năm sáu tháng.

Chiến dịch tranh cử tổng thống của Obama có vô số điều hữu ích mà cộng đồng quảng cáo có thể học tập được.

1. Sự đơn giản.

Khoảng 70% dân số Hoa Kỳ cho rằng đất nước họ sẽ đi theo hướng sai lầm. Bởi thế, Obama đã tập trung vào chỉ một từ “thay đổi” (change). “Vì sao những chính trị gia tài năng khác như bà Clinton đã không thực hiện được điều này và tại sao Thượng nghị sĩ Mỹ John Edwards lại cân nhắc việc sử dụng khái niệm đó?

Theo kinh nghiệm của tôi, từ “thay đổi” (change) là một ý tưởng thật đơn giản để thu được kết quả. Các vị chuyên gia điều hành thường tìm kiếm các khái niệm quảng cáo “thông minh”.
Dưới đây là ví dụ của các câu slogan đăng trên tờ BusinessWeek:

Trường Kinh doanh Chicago (Chicago Graduate School of Business): "Triumph in your moment of truth."

Trường kinh doanh Darden (Darden School of Business): "High touch. High tone. High energy."

Salesforce.com: "Your future is looking up."

Zurich : "Because change happenz."

CDW: "The right technology. Right away."

Hitachi : "Inspire the next."

NEC: "Empowered by innovation."

Deutsche Bank: "A passion to perform."

SKF: "The power of knowledge engineering."


Một số câu slogan có thể được coi là “thông minh”, số khác có thể truyền cảm hứng và số khác có thể mô tả được dòng sản phẩm của doanh nghiệp, nhưng chẳng có slogan nào hướng sự nghiệp kinh doanh của họ đi theo hướng “thay đổi” như những gì Obama đã làm. Chúng không phải là những câu slogan đơn giản.

2. Sự kiên định.

Điều gì là sai lầm với 90% các chiến dịch quảng cáo? Các công ty thường cố gắng “chuyển tải thông tin” trong khi lẽ ra họ nên “định vị”.
Mục đích của ông Obama là không phải truyền tải thông tin rằng ông là tác nhân của sự thay đổi. Trong môi trường ngày nay, mỗi một chính trị gia chạy đua vào vị trí cao nhất của đất nước đều tự thể hiện mình như một tác nhân của sự thay đổi. Những gì mà ông Obama thực sự làm là nhắc lại thông điệp “thay đổi” nhiều lần khiến cho các cử tri tiềm năng nhận diện được ứng cử viên của mình – một Obama luôn gắn với khái niệm “sự thay đổi”. Nói cách khác, Obama đã sở hữu từ “thay đổi” trong tâm trí cử tri.

Trong xã hội quá tải về truyền thông như ngày nay, điều này cần được áp dụng và lặp đi lặp lại nhằm tạo ra hiệu quả. Với một thương hiệu điển hình cho người tiêu dùng, điều này có thể cần đến những chiến dịch quảng cáo trong nhiều năm với hàng trăm triệu đô-la.

Phần lớn các công ty không có đủ nguồn tài chính như vậy và cũng chẳng có đủ kiên nhẫn hoặc tầm nhìn để giành được kết quả giống như Obama đã đạt được. Họ nhảy từ thông điệp này qua thông điệp khác với hi vọng rằng sẽ có được liều thuốc vạn năng tiếp thêm sinh lực cho các nhãn hàng của mình. Tuy nhiên, giờ đây, điều này khó mà có hiệu lực. Và đối với các chính trị gia, điều đó cũng không còn hiệu quả nữa bởi nó tạo ra sự dao động và sự mờ nhạt – những phẩm chất nguy hiểm cho những ai đang muốn thăng tiến trên nấc thang sự nghiệp chính trị.

Chỉ có một thứ có thể hiệu quả - đó chính là cách tiếp cận của BMW. Hãng xe hơi này đã tỏ ra kiên định trong nhiều thập kỷ.

Đương nhiên, điều đó không thể song hành cùng một slogan ngớ ngẩn. Hitachi đã từng “inspiring the next” trong suốt một thời gian dài nhưng lại không mấy thành công.

Một câu slogan hiệu quả cần phải đơn giản và mang tính thực tế. Hitachi sẽ truyền cảm hứng cho cái gì kế tiếp? Mực đỏ chăng? Trong mười năm qua, doanh thu bán hàng của Hitachihas đạt mức 786.9 tỉ đô-la và lỗ 5.1 tỉ đô-la. Khi đặt cược tên công ty của mình cho mọi thứ như Hitachi làm, bạn sẽ khó mà kiếm được tiền thiên hạ vì thật khó mà dựng được thương hiệu khi nó đại diện cho quá nhiều thứ hầm bà lằng.

3. Sự phù hợp.

“Nếu thua cuộc trong chiến tranh, hãy thay đổi chiến trường” là một câu châm ngôn trong quân sự có thể áp dụng được vào lĩnh vực tiếp thị. Bằng việc không ngừng tập trung vào sự thay đổi, ông Obama đã làm thay đổi cục diện “chiến trường” và buộc các đối thủ dành hầu hết thời gian trong chiến dịch tranh cử của họ cho việc tranh luận “sự thay đổi” mà họ đề xuất cho đất nước. Và những gì mà họ thay đổi sẽ khác biệt với những gì mà ông Obama đề xuất.

Tất cả câu chuyện về “sự thay đổi” đã khiến cả bà Clinton lẫn ông McCain sao nhãng việc thể hiện thế mạnh của mình: thứ hạng trong chiến dịch, kinh nghiệm và các mối quan hệ của họ với các nhà lãnh đạo trên thế giới.

Có thể bạn chưa biết, rằng ông Obama đã được các chuyên gia điều hành tham gia Hội thảo thường niên của Hiệp hội các nhà quảng cáo quốc gia tổ chức tại Orlando vào tháng trước bình chọn là “nhà tiếp thị của năm của Tạp chí

24 thg 11, 2008

Đánh giá tác động khủng hoảng kinh tế

Một tài liệu tham khảo cho dân kinh doanh mình. tài liệu lưư hành nội bộ nhé. cắt đường link ra dán vào address ấy

http://uploadingit.com/download/926808_2m1oc/KhunghoangkinhtevaFast.pdf

Vui tí:
Vova chạy vào nhà hỏi mẹ:
- Mẹ ơi trẻ con sinh ra như thế nào?
Bà mẹ bối rối nghĩ bụng thằng này chưa đến tuổi giáo dục giới tính, bèn nói:
- À do con cò mang đến cho các ông bố bà mẹ con ạ.
Vova chạy ngay ra ngoài bảo Natasha:
- Thấy chưa, thế mà ấy cứ lo. Lại nhé!

22 thg 11, 2008

Tại sao lại "Cuộc sống là không chờ đợi?

Ngoài trời nắng gắt, năm nay trời có vẻ nắng hơn mọi năm.
Nó mơ màng (vì buồn ngủ) nhìn qua làn kính mờ mờ của chiếc Zace đang trở nó đi công tác, nó ngẫm nghĩ, năm nay nó 27 tuổi, nó có gì? tiền? công việc? địa vị? ...tất cả cứ như là hư vô, nó chẳng có gì cả, cuộc sống phía trước còn quá dài, điểm mà nó nghĩ mình sẽ đặt chân đến còn quá xa và hiện tại nó chẳng có gì. Chẳng ai vẽ cho nó xem một con đường để đến đích phải đi như thế nào, thời gian bao lâu và phải vượt qua những gì, nó đã từng đòi hỏi, từng yêu cầu nhưng câu trả lời thì chưa bao giờ tới. Nó phải tự vẽ ra cho mình một con đường đi riêng, phải cố nhấc những bước chân của mình bước từng bước một.
Có một câu nói của một nhà văn nào đó từng nói "cuộc sống là một chuỗi các quyết định" nhưng nó tự sửa lại thành "cuộc sống là một chuỗi các cố gắng". Vậy đâu là động lực để nó luôn cố gắng? Câu trả lời là niềm vui trong công việc, nó phải tự tìm ra những niềm vui trong công việc. Nó luôn nghệ thuật hóa tất cả những gì nó làm được và coi đó là những thành quả, nó luôn nhìn điều đó theo những góc cạnh khác nhau. Chỉ một cuộc điện thoại thành công nó cũng tìm ra được những nghệ thuật trong đó, chỉ một lần ký được hợp đồng, chỉ một lần nói chuyện được khen....nó chẳng bao giờ chán nghĩ về những thành quả nhỏ nhoi đó, cứ thử nhìn mà xem, thành quả nào nó cũng có thể nói được như một nghệ thuật, nó luôn tìm những lý luận triết học, những khoa học tâm lý, những điều bí ẩn bên trong những con người nó đối diện. Mỗi một chiến thắng nhỏ nhoi đó nó đều coi là vĩ đại, và người luôn phải nghe những điều vĩ đại đó không phải là sếp, không phải là nhân viên mà là ....Vợ nó, Thật khổ.

Nó chẳng cần ai phải khen nó cả vì bản thân nó đã tự sướng rồi, nó chẳng đòi hỏi gì, nó nghĩ mọi thứ sẽ tự tới khi nó cứ thế tiến lên, chắc trời chẳng bất công với ai bao giờ.
Nó chẳng cần cố dành dật bằng được các cơ hội, nó cũng chẳng bao giờ ngồi đợi các cơ hội đó tới, nó nghĩ mình sẽ tạo ra cơ hội, mình sẽ tạo ra một vòng phễu lớn đề hứng lấy những điều đó. Nó không tranh dành phải nghe những cuộc điện thoại gọi đến, nó không không phải cố để nhận được những hợp đồng tốt mà sếp giao, nó không tranh dành với đồng nghiệp của nó những khách hàng trùng nhưng nó cũng không ngồi nhìn đồng nghiệp của nó tiến lên. Lúc nào nó cũng hì hụi phân loại, chọn lọc, lúc nào nó cũng đưa những con mồi vào tầm ngắm, lúc nào nó cũng đi tìm những công cụ hiệu quả nhất để quản lý những thành quả nhỏ nhoi của nó. Lúc nó không có quả ngon để hái, nó lấy số đông để lấn át, nõ nghĩ trong đó kiểu gì cũng có qủa ngon, vậy là nó gọi, gọi liên tục, gọi chàn lan và không để cho thoát.

Nó mỉm cười, à không. Cười khẩy vào những gì nó đạt được vì nó nghĩ, nó chẳng là gì cả, nó đang mặc một bộ vét ra chò, đeo một chiếc cà vạt phẳng lỳ, đi một đôi giầy đánh bóng và ngồi trên một chiếc xe ô tô “sang trọng” biển số 8507. Sẽ thật buồn cười vì điều đó nếu như nó không nghĩ - mình đang đi và sắp đối diện với một "thử thách", mình lại đang sắp sử dụng hết các kiến thức về khoa học và nghệ thuật mình có được để vượt qua thử thách đó, và nó cảm thấy có hứng thú khi tiến về phía trước.

Nó càng nghĩ càng miên man, mắt nó mờ đi, tai nó ù ù lên, miệng nó cười mỉm một cách đờ đẫn, cái gì đó to bằng chiếc điện thoại rung lên bần bật, nó đang sướng .....

reeng reeng reeng. Rật mình, nó bấm nút ok
- alo. ai đấy ạ
- Hoài đây, mình ở bên Keangnam
- Ôi chào chị, Hôm trước H đã gửi cho chị Hoài bản hợp đồng đã chỉnh sửa nhưng bận quá nên chưa gọi cho chị...
- Umh mình gọi điện để nói với H là sếp mình quyết định thôi rồi, ông ấy sẽ dùng ...
.....

Lại một lần nữa tai nó ù đi. bản hợp đồng mà nó nghĩ đúng là trời ban khi khách hàng tự nhiên gọi đến, sang đó lại không phải là mình mà là sếp Longna đi hộ vì mình bận (mà sếp đi là ngon rồi). Khách hàng lại được đối tác giới thiệu mới sướng chứ, chưa kịp báo giá họ đã bảo làm hợp đồng soạn thảo. Cứ nghĩ chắc ăn. nó đợi, nó không thèm quan tâm vì nó nghĩ 98% không thể thoát, nó dành thời gian cho việc khác, lúc dỗi nó nhâm nhi ly nước lọc và tận hưởng trước cảm giác có 3,700 USD sắp rơi vào tay….Bây h thì ….Nó thấm thía câu “Sống là không chờ đợi”

Tặng Huytv bài học

1 – Không ai ngoài mình phải tự tìm con đường đi cho mình cả, chỉ nên lấy những gì học được để làm gương chứ đừng lấy cả con người đó để làm gương.
2 – Không để mình rơi vào trạng thái ỳ trệ, liên tục tìm ra niềm vui để cố gắng, liên tục tạo ra áp lực cho chính bản thân mình (anh luôn hứa, nói quá lên và cố gắng đạt được điều đó như một cách tự gây áp lực cho mình), tạo ra mục tiêu để hoàn thành sẽ thú vị hơn nhiều là cứ làm mà không thấy mục tiêu.
3 – Chú thấm thía câu tiêu đề blog của chú nhé “Sống là không chờ đợi”. Đừng đợi ai ban cái gì cho mình thì mới làm, đừng đợi ai thúc giục mình đi thì mới đi, cứ đi, không dừng lại tự nó sẽ đến.

21 thg 11, 2008

Tại sao lại "Sống là không chờ đợi?

Bạn bao nhiêu tuổi? Bạn đã có những gì: công việc, kiến thức, địa vị, tiền bạc?

Bạn đã bao giờ trả lời câu hỏi đó? nếu trả lời được thì sao mà không trả lời được thì sao?
Một dấu hỏi khiến người ta phải nhìn lại mình, phải

13 thg 11, 2008

Test

Thần rùa test, bà con thông cảm

(Bài bào chữa hay nhất thế kỷ)
Thưa quý ngài hội thẩm!

Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hóa ra là kẻ thù chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn.

Những người gần gũi thân thiết ta nhất, những người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần đến nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phúc chốc bởi hành động một giờ. Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ ta đi, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của ta.

Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như trong lúc bần hàn, khi khỏe mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được. Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày. Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân bại danh liệt thì vẫn là con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, được làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù. Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ; Thì khi ấy còn bên nấm mồ con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra cảnh giác, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.

Bạn là người như thế nào ?

. Nếu bạn có thể bắt đầu một ngày không có cà phê;
. Nếu bạn có thể luôn luôn vui vẻ, làm ngơ những đau đớn cả tinh thần và thể xác;
. Nếu bạn có thể chịu đựng không than phiền làm người khác chán vì những rắc rối bạn gặp;
. Nếu bạn có thể ăn những món ăn giống nhau hằng ngày và còn tỏ ra biết ơn về chuyện đó;
. Nếu bạn có thể thông cảm khi những người bạn yêu quá bận rộn không có thì giờ dành cho bạn;
. Nếu bạn có thể bỏ qua khi những người bạn yêu la mắng bạn vì điều gì không tốt xảy ra, mặc dù bạn không có lỗi;
. Nếu bạn có thể chịu bị người khác phê phán và đổ lỗi mà không oán giận;
. Nếu bạn có thể làm ngơ chuyện một người bạn có trình độ học thấp và không bao giờ trách người đó;
. Nếu bạn có thể không đối xử với một người bạn giàu có tốt hơn một người bạn nghèo;
. Nếu bạn có thể đối mặt với cả thế giới không nói dối và không lừa dối ai;
. Nếu bạn có thể thắng được sự căng thẳng không cần uống thuốc;
. Nếu bạn có thể thư giãn không cần uống rượu;
. Nếu bạn có thể ngủ không cần uống thuốc;
. Nếu bạn có thể nói thành thật từ đáy lòng là bạn không hề có thành kiến đối với tín ngưỡng, màu da, tôn giáo hay chính trị...

Thì bạn có biết không?




Bạn cũng tốt bằng con chó của bạn!!!